Hotline(24/7): 0901 32 58 58

Lời khuyên từ những người thành công trong cuộc sống

Image title


1. Sự bền bỉ

Trên chiếc ghế đan bằng mây đặt một góc trong văn phòng của tôi là một bản tiểu sử tóm tắt, tôi viết về cựu chánh án toà án tối  cao, người hướng dẫn tôi những năm cuối thập niên 70 về nghệ thuật viết tường trình các buổi xử ở toà án. Khi thăng tiến trong hệ thống tư pháp, bà đã dạy tôi hãy luôn đặt câu hỏi, bà khuyên tôi nên bền bỉ.

“Hỏi cho đến khi có được câu trả lời.” Lúc ấy tôi không ngờ rằng sự huấn luyện này đã giữ tôi đứng vững trong những lúc thử thách cam go. Ngày nay khi  tôi chiến đấu chống lại ‘con quỷ” của bệnh mất trí nhớ giai đoạn khởi phát, tôi vẫn theo lời khuyên khôn ngoan của người cố vấn dày kinh nghiệm của tôi, người phụ nữ đầu tiên trở thành chánh án của toà án tối cao, chồng bà  đã chết  vì bệnh mất trí nhớ sau khi chiến đấu với bệnh trong 2 thập niên  và nhờ vậy đã  để lại cho tôi một kỷ niệm không thể phai mờ.


Image title


2. Bị từ chối

Mãi đến những năm giữa tuổi 30 tôi mới được chẩn đoán bị bệnh dyslexia (bệnh đọc khó) Những ngày và đêm miệt mài trong thư viện trường đại học đem lại cho tôi kết quả điểm C, kết quả là 13 trường Y đã từ chối nhận tôi. Người ta bảo tôi rằng tôi là người ít tài năng nhất trong các sinh viên Y và khuyên tôi không nên theo ngành giải phẫu tim. Người ta  thường xuyên bảo tôi”Đừng làm,”. Nhưng đôi khi bạn không theo  lời khuyên tốt nhất. Thay vì nghe lời khuyên bỏ việc, tôi lưu ý đến một câu trích được viết trên một tấm bảng đặt trên bàn làm việc của tôi “Điều gì có thể quan niệm được thì có thể sáng tạo được”. Mãi đến gần đây tôi mới phát hiện câu nói ấy đến từ một quảng cáo về xe hơi trong thập kỷ 80. Cũng chẳng sao, vì nó nhắc nhở tôi ước mơ phải cao cả.


Image title


3. Bạn cũ

Một đêm nọ, tôi gọi điện cho người bạn  lâu năm của tôi, bảo cô ấy hãy thoát khỏi núi công việc giấy tờ và những việc lặt vặt. Cô ấy bảo: “Bạn không nhớ những gì trước đây bạn thường nói hay sao?” Bạn đã nói “Khi tôi ch���t, tôi không muốn người ta đứng quanh mộ và nói: ‘Ồ, cô ta giữ nhà cửa thật sạch sẽ!’ Bạn muốn người ta nói: “Chà, cô ta là người phụ nữ của thế giới!” Tôi không nhớ điều ấy cho đến khi bạn tôi nhắc lại.  Tôi cảm thấy rất ấn tượng khi các mối quan hệ kết nối chúng tôi với một phần trong chúng tôi từ lâu đã  bị lãng quên. Nó nhắc chúng tôi nhớ chúng tôi thật sự là ai , không phải là người mà trách nhiệm từ bao năm đã khiến chúng tôi nghĩ chúng tôi là như thế.


Image title


4. Tính toán thời gian

Khi tôi tốt nghiệp phổ thông năm 1980, tôi đặt mục tiêu cho mình là 10 năm sau  tôi phải có mặt trong chương trình biểu diễn “Tonight show”. Cho đến đầu năm 1990,  tôi diễn thử 8 lần và đều bị từ chối. Chỉ đến lần thứ 9, hai tháng trước buổi họp mặt với bạn bè phổ thông lần thứ 10, tôi mới xuất hiện lần đầu tiên trong chương trình . Trong những năm đó, người săn tài năng  nói một điều mà lúc bấy giờ làm  tôi cảm thấy rất  thất vọng, “Diễn thà trễ 5 năm  còn hơn sớm hơn 1 ngày.” Không phải là vấn đề đúng chỗ   và đúng lúc, mà là chuẩn bị sẵn sàng khi thời cơ đến.


Image title


5. Đau khổ                                                              
Giả vờ và phớt lờ là 2 chuyện khác nhau. Khi nghe câu nói này tôi 15 tuổi, tôi ghi danh vào một trung tâm điều trị căng thẳng thần kinh sau khi đã nuốt một liều thuốc ngủ có khả năng gây tử vong. Tôi nói với người bạn thân nhất là khi sinh ra tôi đã bị HIV dương tính. Bạn cùng lớp lôi tên tôi ra chửi rủa và ghi những câu  nói đê tiện vào mảnh giấy để trong tủ đựng đồ của  tôi. Người ta bảo tôi phớt lờ những đứa bắt nạt, và tôi đã làm thế. Nhưng một nhân viên tư vấn trong trung tâm giải thích đôi khi bạn nghĩ bạn phớt lờ một hành vi gây thương tổn, nhưng thật ra bạn chỉ giả vờ.

                                                                                                                        Minh Cường

Các thông tin trên visuckhoeviet.net mang tính chất tham khảo, trong mọi trường hợp điều trị bệnh, cần tham vấn ý kiến chuyên môn y tế.