Hotline(24/7): 0901 32 58 58

Hội chứng ám ảnh xã hội là gì

Hội chứng ám ảnh xã hội (SAD) là gì? Có gì khác so với sự “rụt rè”

SAD nghe qua có vẻ giống như một sự phóng đại của “rụt rè”. Tuy nhiên, SAD – hay còn gọi là hội chứng ám ảnh xã hội – là một tình trạng sức khỏe tâm thần rất phổ biến. Nó là một nỗi sợ dai dẳng rằng bản thân sẽ hành xử một cách lúng túng hoặc xấu hổ. Nó có thể gây suy sụp tới mức mà một người có thể bị hoảng loạn trong những tình huống làm họ lo lắng – nếu họ không tránh hoàn toàn những tình huống đó.

Image title


Mặt khác, rụt rè hay khép kín chỉ là một đặc điểm tính cách bình thường của con người. Hầu như ai trong chúng ta cũng có đặc điểm này với một mức độ nhất định. Những người hướng nội thường chỉ thích tương tác với một vài người cùng một lúc thay vì giao tiếp với nhiều người. Nhưng đó là một sở thích, không phải là sự sợ hãi.

Ví dụ như khi nói trước đám đông, một người nhút nhát có thể cảm thấy hơi căng thẳng nhưng họ vẫn có thể vượt qua và dần cảm thấy thoải mái khi đã bắt đầu được vài phút. Nhưng những người bị ám ảnh xã hội sẽ lo lăng về điều này trong vài ngày, hay thậm chí là vài tuần. Họ có thể sợ bị phán xét, trông ngu xuẩn và nhàm chán hay tệ hơn là bị ghét ra mặt. Nỗi sợ đó có thể nghiêm trọng tới mức làm cho họ suy sụp hoàn toàn.

Rụt rè, nhút nhát không có nghĩa là bạn bị ám ảnh xã hội. Trên thực tế, các nghiên cứu đã cho thấy chỉ có 12% những người rụt rè có đủ các tiêu chí của hội chứng ám ảnh xã hội. Ngược lại, những người bị ám ảnh xã hội cho rằng họ nhút nhát là phổ biến hơn. Tuy nhiên, cũng có những trường hợp đặc biệt bị ám ảnh xã hội nhưng vẫn cởi mở và hoạt ngôn.

Image title


Trong tất cả các trường hợp, SAD không chỉ được xác định bởi những phản ứng bên ngoài khi giao tiếp mà còn liên quan đến những cảm nhận bên trong khi tương tác.

Những dấu hiệu cho thấy bạn có thể đã bị SAD

Mặc dù các chuyên gia sức khỏe tâm thần là những người duy nhất có thể đưa ra những chẩn đoán chính xác cho SAD, nhưng bạn vẫn có thể tự mình đoán biết bệnh trạng của mình bằng việc xem xét cách phản ứng của bạn trong một số ngữ cảnh xã hội. Nếu câu trả lời của bạn cho các câu hỏi dưới đây là có, nếu những cảm giác này đã tồn tại ít nhất sáu tháng và ảnh hưởng nghiêm trọng đến những công việc thường ngày của bạn, đã đến lúc bạn nên đi gặp bác sĩ để kiểm tra.

  • Một người bị SAD có thể sẽ không tham gia một bữa tiệc mà ở đó họ không quen biết ai hoặc ngừng nói chuyện tại các cuộc hội họp vì sợ bị nói là ngớ ngẩn.

  • Khi bạn bị SAD, bạn có thể gặp khó khăn trong các tình huống giao tiếp xã hội nhỏ nhất, như sử dụng nhà vệ sinh công cộng, ăn trước mặt người khác, hoặc nói chuyện với nhân viên thu ngân tại cửa hàng tạp hóa.

  • SAD thường đi kèm với các triệu chứng nghiêm trọng bên ngoài như đổ mồ hôi, tim đập nhanh, buồn nôn và thậm chí run rẩy khi tương tác với người khác.

  • Những người bị SAD luôn sợ bị sỉ nhục, bị phán xét và bác bỏ, điều này khiến cho họ không thể thuyết trình, biểu diễn trên sân khấu, hoặc chơi thể thao.

Làm thế nào để điều trị hội chứng ám ảnh cưỡng chế

Nếu bạn cảm thấy tình trạng chưa nặng lắm thì bạn có thể tìm cách giao tiếp với nhiều người hơn. Ví dụ, thay vì chỉ gặp hoặc đi chơi với một vài người bạn, bạn có thể rủ cả đám bạn cùng tham gia. Hoặc đăng ký các lớp học diễn xuất để cải thiện khả năng phản ứng trước nhiều người.

Image title


Nếu bạn nghi ngờ rằng mình có thể đã bị hội chứng ám ảnh cưỡng chế, hãy nói chuyện với bác sĩ để tìm ra phương pháp điều trị tốt nhất cho bạn. Các phương pháp điều trị thường bao gồm liệu pháp nói chuyện, các nhóm hỗ trợ hoặc thuốc (thường là thuốc chống trầm cảm, thuốc chống lo âu, thuốc chẹn bêta hoặc thuốc tổng hợp).

Hiểu được cách suy nghĩ của mình về các tình huống nhất định làm bạn lo lắng sẽ giúp bạn học được cách làm thế nào để đối mặt với những suy nghĩ đó và chấp nhận những suy nghĩ thực tế hơn. Dần dần, bạn sẽ dạng dĩ hơn trong các tình huống căng thẳng, giúp bạn nhận ra rằng nỗi sợ của bạn ít có khả năng xuất hiện hơn là bạn nghĩ.

 Linh

 

Các thông tin trên visuckhoeviet.net mang tính chất tham khảo, trong mọi trường hợp điều trị bệnh, cần tham vấn ý kiến chuyên môn y tế.